Tin mới
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Nữ sinh cấp 2 đánh hội đồng bạn học, thầy cô không thể thay thế cha mẹ

Do mâu thuẫn cá nhân, 5 học sinh của hai trường cấp 2 ở phường Trảng Dài, Đồng Nai đã có hành vi đánh hội đồng nữ sinh khác.

Nữ sinh cấp 2 đánh hội đồng bạn học, thầy cô không thể thay thế cha mẹ

Hiện trường vụ nữ sinh cấp 2 đánh hội đồng. Ảnh cắt từ clip

Liên tục xảy ra những vụ bạo lực học đường, cho thấy dấu hiệu đáng lo ngại về sự lệch chuẩn trong nhận thức, đạo đức và cách ứng xử của một bộ phận học sinh hiện nay.

Cần nhìn thẳng vào bản chất của những vụ bạo lực này.

Một đứa trẻ không thể qua một đêm trở nên hư hỏng, mà là một quá trình dài không được quan tâm dạy dỗ, uốn nắn của cha mẹ.

Sự vô cảm trước nỗi đau của người khác, tâm lý bầy đàn khi tham gia “đánh hội đồng”, thậm chí còn quay clip phát tán lên mạng, tất cả cho thấy các em không được trang bị những giá trị căn bản về đạo đức.

Đạo đức phải được gieo mầm từ chính gia đình, nơi đầu tiên và quan trọng nhất trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.

Không thể phủ nhận vai trò của nhà trường trong việc giáo dục đạo đức, nhưng cũng cần nhìn thẳng vào sự thật, thầy cô không thể thay thế cha mẹ.

Một giáo viên chỉ có thể dạy học trò trong khuôn khổ lớp học và nội quy, còn cha mẹ là người sống cùng con mỗi ngày, chứng kiến từng thay đổi nhỏ nhất trong tính cách và hành vi của con.

Cha mẹ thờ ơ, khoán trắng việc dạy dỗ cho nhà trường, hoặc chỉ quan tâm đến điểm số mà bỏ quên hạnh kiểm, thì khoảng trống giáo dục sẽ bị lấp đầy bằng những ảnh hưởng tiêu cực từ môi trường bên ngoài.

Những vụ bạo lực học đường liên tiếp xảy ra, từ Đồng Nai đến Thanh Hóa, không phải là hiện tượng cá biệt, đó là hồi chuông cảnh báo về một thực trạng, nhiều gia đình đang buông lỏng việc giáo dục con cái.

Có những phụ huynh không biết con mình giao du với ai, có người biết nhưng bỏ qua, cũng có người bất lực vì đã để vuột mất cơ hội uốn nắn từ sớm.

Điều đáng lo không chỉ là hành vi bạo lực ở hiện tại, mà là hệ quả lâu dài.

Nếu không được giáo dục và điều chỉnh, những học sinh hư hỏng có thể tiếp tục phát triển lệch lạc về nhân cách, coi thường chuẩn mực xã hội, và cuối cùng đánh mất tương lai của chính mình.

Xã hội có thể lên án, nhà trường có thể kỷ luật, pháp luật có thể xử lý, nhưng tất cả đều là những biện pháp “sau cùng”.

Giáo dục gia đình mới là “tuyến phòng thủ” đầu tiên và quan trọng nhất.

Đừng vội đổ lỗi cho nhà trường hay môi trường xã hội. Bởi sự thật giản dị nhưng khắc nghiệt là, nếu cha mẹ không dạy con, thì không ai có thể dạy thay được.

Và cũng cần nhớ một điều, thầy cô chỉ chịu đựng một học sinh hư trong vài năm, còn cha mẹ có thể phải đối diện với hậu quả của sự buông lỏng ấy… suốt cả đời.

Thích

Các tin khác

Tin nổi bật