Steven Nguyễn muốn được thử sức ở vai chính diện

Steven Nguyễn theo đuổi nghệ thuật từ rất sớm, nhưng anh chỉ thực sự nổi tiếng sau bộ phim “Mưa đỏ” với vai Quang. Sắp tới, Steven Nguyễn sẽ lên sóng giờ vàng với vai trung tá Đào Minh Kiên trong phim truyền hình “Không giới hạn”.

Steven Nguyễn muốn được thử sức ở vai chính diện

Steven Nguyễn vào vai Trung tá Đào Minh Kiên - một chiến sĩ thời bình. Ảnh: Minh Trang

Sau thành công rực rỡ của “Mưa đỏ”, đây có phải là lần đầu tiên anh “Bắc tiến” và đảm nhận vai chính trong một bộ phim truyền hình giờ vàng của VTV? Anh thấy sự khác biệt lớn nhất trong nhịp làm việc là gì?

- Đây là lần đầu tiên tôi ra Hà Nội đóng phim truyền hình nên không tránh khỏi bỡ ngỡ ban đầu. Tuy nhiên, dù là đoàn phim miền Nam hay miền Bắc, tôi tin đó đều là nơi những tâm hồn nghệ thuật gặp gỡ, nên cách làm việc không quá khác biệt. Điểm khác duy nhất có lẽ nằm ở nhịp sinh hoạt.

Ở miền Nam, cường độ quay thường liên tục và giờ nghỉ trưa rất ngắn. Còn ngoài Bắc, tôi thấy giờ nghỉ trưa dài hơn, khá “chill” (thư giãn), giúp mình tái tạo năng lượng.

Trong “Mưa đỏ”, anh vào vai Quang - một nhân vật ở phía bên kia chiến tuyến với nội tâm giằng xé. Sang tới “Không giới hạn”, anh hóa thân thành Trung tá Đào Minh Kiên là một người lính thời bình. Cảm giác của anh thế nào khi đóng những dạng vai đối lập?

- Trước đây, tôi từng rất khao khát một vai phản diện gai góc và đã toại nguyện với vai Quang. Sau dự án đó, tôi lại mong muốn được thử sức ở dạng vai chính diện, hình tượng người chiến sĩ cách mạng. Và cơ duyên đã đưa tôi đến với vai người chiến sĩ thời bình trong “Không giới hạn”. Tôi thực sự trân trọng ý nghĩa mà nhân vật này mang lại cho khán giả và muốn gửi lời cảm ơn đạo diễn Nguyễn Đức Hiếu đã tin tưởng.

Áp lực từ một “ngôi sao điện ảnh” khi bước sang màn ảnh nhỏ có khiến anh gặp khó khăn?

- Nói không áp lực thì không đúng, nhưng đó là áp lực tích cực. Tôi không muốn đóng khung mình vào một hình mẫu nhất định mà muốn trở thành một diễn viên đa năng.

Sự khác biệt lớn nhất là ở điện ảnh, thoại ít hơn nên tôi có nhiều thời gian nghiên cứu sâu về tâm lý. Còn ở phim truyền hình, cường độ và khối lượng kịch bản rất lớn. May mắn là tôi được đạo diễn Nguyễn Đức Hiếu hướng dẫn rất tận tình. Có những phân đoạn chưa cảm nhận được, anh Hiếu sẽ ngồi lại cắt nghĩa, giải thích cho tới khi tôi thực sự “thấm” nhân vật.

Nhân vật trung tá Kiên lần này có gì khác biệt so với những vai diễn trước đây của anh?

- Nếu nhân vật Quang trong “Mưa đỏ” có nội tâm giằng xé và ít thoại, thì đồng chí Kiên trong “Không giới hạn” lại đòi hỏi sự chuẩn chỉ trong từng điều lệnh, điều lệ. Theo tôi cảm nhận, Kiên là một hình tượng khá khô khan, rất “dở” trong chuyện tình cảm, nhưng cực kỳ nghiêm túc trong công việc. Dù vậy, song song với vẻ ngoài cứng nhắc đó, vẫn có những phân đoạn về tình yêu, gia đình đòi hỏi tôi phải thể hiện nét diễn mềm mại, đời thường hơn.

Anh có thể chia sẻ về một cảnh quay ấn tượng nhất, nơi anh phải nỗ lực vượt qua giới hạn của bản thân?

- Đó là cảnh quay tại Nhà máy nhiệt điện ở Uông Bí, Quảng Ninh. Trong tình huống cấp bách khi nhân vật Dũng bị kẹt bên chiếc bồn sắp nổ, đồng chí Dũng muốn hy sinh, nhưng tôi đã quay lại cứu. Bối cảnh lúc đó ngập trong khói bụi, tôi phải đeo mặt nạ phòng độc rất khó thở và đoàn phim phải làm việc liên tục tới 10 giờ đêm. Nhiều lúc tôi tưởng mình thở không nổi vì quá mệt, nhưng nhìn anh em êkip ai cũng đang nỗ lực, tôi tự nhủ không được phép dừng lại. Chính giây phút đó, tôi đã vượt qua được giới hạn mà bản thân chưa từng tưởng tượng đến.

Trong dự án này, anh có sự kết hợp với Minh Trang. Anh có thể chia sẻ đôi chút về “phản ứng hóa học” giữa hai người?

- Diễn cảnh tình cảm với Minh Trang, tôi thấy rất... nhàn (cười). Nhân vật Kiên khi gặp Trang là hướng nội, nên gần như mọi thứ đều do Trang chủ động dẫn dắt. Tôi thấy mình may mắn khi có bạn diễn như Trang. Hai anh em khá hợp tính, chỉ cần trao đổi ngắn gọn về phân đoạn là có thể nhập tâm và tung hứng rất ăn ý.